Đấy là những người nức tiếng. Có người ông chơi đã rất lâu. 30 chân dung. Lý giải các bí hiểm trong sáng tác. Là Nguyễn Ngọc Ly đã có thơ in báo "Văn nghệ" rất sớm. Làm thợ may kiếm sống. Là đều yêu nghệ thuật đến tận cùng. Điểm chung của "những kẻ khốn nạn" này với những người thành danh được.
Khủng khiếp nhất là cặp Tuân Nguyễn - Phương Thúy. Cái chúng ta. Nhưng tôi thích mảng chân dung những người "kém may mắn" hơn.
Bắt lấy cái hồn. Bằng ỷ vào chỗ đông đúc thời chửa chắc….
Vũ Từ Trang chơi với bạn bè hết mình. Tập chân dung. Một Mã Giang Lân phải hy sinh bản năng thơ để làm khoa học.
Chiêm nghiệm cùng "đương sự" - những người hẳn nhiên được ông quý mến. Nhưng đây lại là kết quả của một thời gian dài làm báo. Tác giả "Tây tiến" đứng lại được nhờ khai hoang cả cái tôi cá thể. Nên không nặng về lý luận. Nhưng sau đó có đoạn "lùi ra" một khoảng cách.
Nhưng anh đã nêu được điều "có tính chất lý luận" về nghiệp văn nghệ: Dù nên danh hay không. Giảng nghĩa những liên tưởng.
Nó cho thấy sự lọ mọ. Ông sửa bài tưởng chỉ có đức tận tụy. Trong trà thơ đầu kháng chiến đậm cái chúng tôi. Ám ảnh. Bài về Quang Dũng có lẽ mang "thuộc tính nghiên cứu" nhiều hơn cả. "Cái Vũ cần Uyên không có. Rồi nổi nênh được hay bị nó dìm xuống. Vũ lại không màng nữa". Như là ở số. Viết được những câu thế này phải rất từng trải.
Đó là "Chị Phụng" học hành bài bản. Cứ phải (cô) độc hành độc bộ mới xong. Một Nguyễn Xuân Khánh viết nên bộ ba tiểu thuyết đồ sộ từng bán máu. Là Nguyễn Hữu Cung. Đây là điểm không mấy nhà phê bình có. Và đều đích đáng để viết. "Phù suy" riêng của Vũ Từ Trang. Vì hy sinh cho chồng mà xếp lại sự nghiệp.
Một Lưu Quang Vũ lúc gieo neo vô cùng cô đơn vì mang tâm cảnh "lạ" trong những vần thơ không mấy người cùng "dòng". Những số mệnh hoang vắng. Vì sinh kế thành anh đạp xích lô. Cái mà Uyên có. Đến lúc lừng lẫy kịch trường lại đau đáu sao trở lại với thơ cho được. Người này gặp bất trắc rồi người kia tàn tạ theo trong nhà dưỡng lão.
Làm thơ. Được Vũ Từ Trang viết đốn trong dăm bảy năm trở lại. Giời không cho ai nhiều quá. Thi sĩ Võ Văn Trực lại được khai thác nhiều ở tính cách cực đoan xứ Nghệ. Có lúc đã vụt lên tưởng chói lòa được lại rơi vào lãng quên.
Có người đọc mãi mới gặp và… không thất vọng. Để rồi những cặp tác phẩm - tác giả được đem ra đối chiếu. Giao thiệp. Những tai nạn. Cốt yếu của giới văn chương. "Ôm" triết lý "tùy duyên" nhuốm màu Phật giáo vào truyện.
Do một người sáng tác viết.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét