Cứ 2 người thì 3 cái ghế
Một ít dưa leo và đồ chua. Ảnh: Phan Khánh Minh. Mỗi khách có một ổ bánh mì và chén nước chấm. Nước chấm ở quán này được chế biến riêng theo công thức của cô chủ. Sinh viên ở mảnh đất Quy Nhơn này. Bơ. Mỗi sáng tụm năm tụm bảy kéo nhau đến xe bán bánh mì dưới gốc me tây trên đường Trần Phú. Khi đến quán. Mọi người mau chóng quên đi cái lạnh bên ngoài.
Ai muốn ăn thêm thì gọi. Trứng. Thường chúng tôi mỗi đứa làm 2 ổ. Thêm đĩa rau tươi. Gần gụi. Ăn là thích. Nước chấm thì người ta thêm một ít sốt mayonnaise. Nhìn bắt mắt hơn nhiều. Ngoài chiếc xe tủ bánh mì chỉ có hơn chục cái ghế nhựa. Có khi bất thần quay sang áp vào mặt đứa ngồi cạnh. Có nhẽ phần vì giá rẻ. Khi trưởng thành. Ở đây cũng bán các loại bánh mì thịt. Chiếc còn lại dùng làm bàn. Thế là có một trận cười giòn rụm.
Giữ thật lâu khiến hai má của bạn đỏ bừng. Hôm nào mưa thì cô chủ giăng thêm tấm bạt chừng 5-6 mét vuông làm mái che. Bây chừ. Đó là chuyện thời còn cắp sách đến trường của tôi.
Tôi hay giao thông với bạn bè cùng “lê lết” những góc quán bán bánh mì chấm để “sống” lại một nét gì đó rất Quy Nhơn một thời gắn bó với tuổi thơ. Ráng đi sớm để được ăn bánh mì nóng hổi vừa ra lò. Nhất là những hôm trời se lạnh. Chúng tôi hay nghịch lấy bánh mì nóng tự áp vào hai má để hưởng chút hơi ấm thơm nồng của bánh.
Nhưng hiếm mỗi khi về lại đô thị biển này. Không phức tạp ở khâu chế biến. Nhưng chúng tôi vẫn thích nhất món bánh mì chấm. Cả nhóm bạn gộp ghế lại ngồi sát với nhau vừa dễ trò chuyện. Vừa tránh gió. Món bánh mì chấm lúc mới xuất hiện ở Quy Nhơn chỉ đơn giản vậy.
Một buổi sáng chỉ ăn món bánh mì chấm quả thực không no. Ngoài 2 ghế để ngồi. Khi ăn có vị ngòn ngọt. Quán không bàn. Ngày nay. Không gian ăn uống khá “bụi”. Bài. Một số lò bánh mì có mở bán thêm món này bởi nó đơn giản. Phần bởi cái vị là lạ. Hơi cay và quan yếu nhất là phải có pa tê. Chỉ đơn giản là một ổ bánh mì không. Xé từng miếng chấm cùng với chén gia vị thế nhưng lại cuốn hút sao đời học sinh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét