Ẩn sau rặng cây im lìm, những cánh sóng ra-đa của Trạm ra-đa núi Ngọc đang thầm lặng những vòng quay cần mẫn
Một thoáng ngập ngừng giữa đi tiếp hay đứng đây nhìn ngắm. Trăng đầu hè sáng nhóng nhánh. Tháng trước còn là cuối mùa xuân. Thế mới có chuyện gọi công việc đó là "truyền đăng", vị sư nữ ngừng kể. Mùi trầm còn vương quanh áo.
Quang Hào lấy làm sửng sốt. Cứ như cổ tích và hiện thực có mối can dự nào đấy. Một tứ thơ chợt tới khiến anh hết sức ngạc nhiên.
Nó như một dải lụa đang nằm phơi nắng, gió đang làm dải lụa ấy khẽ giẫy lên phập phồng những nhịp thở. Vị sư nữ lại vẫn là người chủ động. Ánh sáng hắt từ cây nến tuy yếu ớt nhưng cũng đủ soi rõ những gì cần soi tỏ. Từ đỉnh núi Ngọc vào bữa trời quang mây tạnh có thể phóng tầm mắt nhìn ra bốn phía với cảnh sắc sơn thủy hữu tình hệt như một bức tranh thủy mặc.
Một câu nói khích lệ chứng tỏ vị sư nữ này đâu chỉ quan tâm tới chuyện hương nhang chùa chiền. Truyền đăng có tức là gì, thưa thầy chùa? Mô Phật, truyền đăng là cách mà người xưa quan sát ra ngoài biển. Đã sắp tới chùa Tháp Tường Long. A di đà phật. Có nhẽ từ thời đó các vị vua nhà Lý đã nhận ra đỉnh núi Ngọc trong dãy núi Rồng là một vị trí khôn xiết đắc địa.
Đã thấp thoáng mùi hương trầm dậy nhẹ nhàng trong đêm. Ánh trăng hắt xuống cửa sông Văn Úc nhấp nhô sóng lượn nhóng nhánh đến sững sờ.
Từ thời nhà Lý trên đỉnh núi Ngọc đã sừng sững ngọn tháp Tường Long, một ngọn tháp cao chín tầng oai nghi đứng trên đỉnh núi.
Cỏ khô cháy và bốc khói cao tỏa nghi ngút. Truyện ngắn của NGUYỄN TRỌNG VĂN. Vậy mà sao đêm nay mình mới nhận ra? Một lần nữa Quang Hào lại thầm thốt lên, giọng đầy hối hận.
Đã tan những cơn mưa bụi. Vẻ anh ánh vàng và tịch mịch hiện hữu càng làm cho con đường thêm diệu kỳ. Sao hôm nay nhà chùa mới gặp thí chủ nhỉ? Quang Hào đã bình tĩnh trở lại. Một người theo hầu cửa Phật chừng ngoài năm mươi. Xin lỗi đã làm thầy chùa bận lòng. QĐND - Con đường đất xuyên qua những luống chè, xuyên qua những vạt thảo hoa, uốn nhấp nhô trên đỉnh núi như một dải lụa trải phơi chợt sáng vàng dưới ánh trăng.
Con đường nối Trạm ra-đa núi Ngọc với chùa Tháp Tường Long, như hệt một con đường được làm ra từ ánh trăng. Con đường đất ướt nhoét, vết tích còn lại của những cơn mưa xuân cùng mây mù nặng hạt. Từ đó trên đỉnh núi Ngọc, ngọn tháp Tường Long đã trở thành nơi các triều đại phân công người coi và quan sát canh phòng vùng biển.
Một căn phòng vắng vẻ nhưng gọn gàng chứng tỏ chủ nhân của nó là một người khá chỉn chu. Dưới ánh trăng vàng, gương mặt vị sư nữ hi vọng chùa Tháp Tường Long thật nhân đức. Chừng như bà vừa mới châm thêm nén hương trong chính điện trở ra. Anh đứng dậy xin phép trở lại đơn vị và nhận được ở vị sư nữ cái nhìn động viên. Tuy không định hình nhưng khá bền chặt.
Từ ngày được cấp trên điều động về Trạm ra-đa núi Ngọc này Quang Hào chưa đi đâu xa khỏi trạm. Người trong lục địa, người của những làng quanh vùng thấy khói trên đỉnh núi Ngọc là biết có chuyện cần phải phòng ngừa, biết có chuyện cần phải chống. Đứng từ đây không chỉ nhìn ra được bốn phương tám hướng mà xa hơn thế là một vị trí quan sát tiền tiêu và hành cung của nhà vua ở miền biển Đông Bắc của nhà nước Đại Việt.
Thấy có biến, chả hạn như giặc giã mò vào từ biển hay có gì đó như mưa bão chả hạn là cho đốt cỏ khô trên đỉnh núi. Mô phật - vị sư nữ cũng chắp tay đáp từ - nếu không phải về ngay, mời thí chủ vào trai phòng xơi chén trà cho ấm bụng.
Anh mới được điều động về Trạm ra-đa núi Ngọc này hồi đầu tháng trước. Dạ, chào thầy chùa. Ngọn lửa khẽ đong đưa khi hai người bước vào đã kéo theo luồng gió nhẹ.
Vẻ nằng nặng của màu mây và những vũng nước đã khiến Quang Hào thấy buồn tê. Trai phòng sáng bừng bởi cây nến đặt trên bàn đang cháy. Như có muôn ngàn những ánh sao dập dờn trên mặt nước. Từ biển, gió mang tới vẻ mằn mặn rất đặm đà. Nét mặt vị sư nữ dưới ánh nến trông đằm dịu cho dù bà đang khoác trên người bộ áo quần nâu đã cũ.
Đã vén được màn trời đùng đục suốt tháng trời đọng như in trong tâm tưởng Quang Hào. Thí chủ dịp nào rảnh lại tới thăm chùa. *** Chùa Tháp Tường Long tọa lạc trên đỉnh núi Ngọc. Mô Phật, thí chủ cũng đang làm công việc của những người "truyền đăng" khi xưa đấy. Bà theo nếp đưa tay lau lau lớp hơi nước bám trên mặt bàn.
Hạt mưa và hơi nước điển tích rồi đọng lại thành từng vũng, từng vũng khiến con đường đất trông giống như người mới tắm. Cuối xuân tiết trời nằng nặng màu mây. Quang Hào gật đầu xác nhận, ánh mắt của anh khéo léo quan sát thư phòng. Mình có thể đi trên dải lụa trăng này suốt đêm, như một thi sĩ chợt bắt gặp xúc cảm, Quang Hào khẽ cất giọng ngâm nga.
Bầu trời đêm nay bỗng quang mát lạ, Quang Hào không về nơi ngủ vội, anh quyết định đi quanh trên đỉnh núi Ngọc để thở hít khí trời. Trước mắt anh, con đường đất mọi bữa ướt nhoét nhìn không muốn đặt chân bỗng như vừa được lột. Chàng trai quê miền Lâm Bình tận vùng rừng núi Tuyên Quang như vừa được bước vào xứ sở cổ tích. Quang Hào càng ngắm càng huých. Đêm trăng càng làm cho chuyện cổ tích thêm quyến rũ.
Tôi đến hơi đường đột không hiểu có làm thầy chùa bận tâm không ạ? Quang Hào ngẩng mặt nhìn lên. Câu chuyện rồng chầu hướng ra biển cùng công việc "truyền đăng" lần đầu anh mới được nghe. Quang Hào rất xúc động. Lần trước tiên được thấy biển, biển và dãy đảo Cát Bà mờ xanh đang ở trước mặt, xa thẳm và vời vợi khiến Quang Hào thấy mình quá còng trước tự nhiên hùng vĩ.
Lần đầu tiên được ngắm quang cảnh vùng ven biển về đêm từ trên cao Quang Hào thấy như được khám phá mới lạ. Thì ra trước những khám phá thì bất cứ ai cũng có thể trở thành thi sĩ. Thiếu úy Quang Hào nhận giả vờ đẹp lạ lùng ấy.
Như ánh trăng vàng đang cất lên câu hỏi hay chính câu hỏi vang lên giữa ánh trăng vàng? Thí chủ chắc ở bên Trạm ra-đa? Trạm đấy với chùa này là chỗ láng giềng. Thực ra vừa nãy anh chỉ hơi bất ngờ chút thôi, không có gì là sợ hãi cả do anh biết nơi núi non nghiêm tĩnh này làm gì có thứ người ác tới lui, nhất lại là vào đêm hôm khuya khoắt. Quang Hào thấy không cần hấp tấp. Thí chủ chắc mới tới trạm? Vẫn là vị sư nữ hỏi trước.
Rất gợi cảm và hữu tình, Quang Hào thầm ví von. Quang Hào khôn cùng ngạc nhiên trước vẻ hiền từ của vị sư nữ. Một mình đi trên con đường trăng, Quang Hào cười xăm khi anh bắt đầu bước những bước chân trước nhất trên "dải lụa" làm ra từ ánh trăng. Sao hôm nay mình mới nhận ra nhỉ? Lại một câu hỏi nữa xoáy trong đầu Quang Hào làm bước chân của anh như chững lại.
Quang Hào bước lại gần, anh chắp tay lễ độ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét